thì ra ông thẳng như này

Thông tin mua bán đất toàn Quốc, với nhiều mức giá rẻ, đa dạng diện tích, đất chính chủ có sổ đỏ. Thông tin thị trường bán đất cập nhật nhanh nhất. Chương 8: Tớ sợ nó quấy rối cậu. Chương trước Chương tiếp. Hạ Hà tự nhiên như ruồi khoác vai tôi, tôi liếc hắn một cách khó hiểu. Kỷ Minh Trạch nhìn chòng chọc tôi, "Đoàn Tinh Ngôn cậu được lắm, nhanh như thế đã tìm được bạn mới rồi.". Cậu ta còn nhấn Tuyên bố này diễn ra chỉ 1 ngày sau khi ông trùm công nghệ nói không muốn làm điều này miễn phí nữa. chương trình huấn luyện bao sẽ đáp ứng các nhu cầu cụ thể do Ukraine vạch ra, như hậu cần và đào tạo sử dụng vũ khí quốc phòng do đồng minh phương Tây trang bị Cashberry Lừa Đảo. Một câu chuyện thanh xuân vườn trườn vô cùng hài hước lại đáng yêu kể về hai bạn nam cứ khăng khăng mình thẳng như cột điện nhưng sau đó lại bị hiện thực vả mặt. 23 Th07 2022 • 5 min read Giới thiệu chung 🍑Tác phẩm Thì Ra Ông “Thẳng” Như Này 🍑Tác giả Tuyên Lê 🍑Thể loại Hiện đại, Ngọt sủng, Nhẹ nhàng 🍑Link đọc truyện Thì Ra Ông “Thẳng” Như NàyVăn ÁnNgười ta bảo tôi là thánh cuồng sạch, tôi thấy bạn cùng phòng tôi mới là thánh cuồng sạch thì đụng xíu xiu vào tay tôi mà thằng chả cũng đếu chịu tổn thương thật sự, tôi có bốc cứt đâu mà bị ghét bỏ thế chứ?Về sau tôi mới biết, thì ra thằng chả không phải thánh cuồng sạch, mà là hội chứng sợ mà sợ tôi làm gì? Tôi có phải gay quái đâu.——Hạ Hà Tao là trai thẳng siêu cấp vjp Hờ hờ, chắc tao không phải?Hạ Hà Ok, nếu thế thì hai mình sẽ làm vài chuyện mà bọn giai thẳng hay làm.…Tôi …Hey bro, bro chắc là xì trây khác cũng sẽ làm như này chứ?Review“Trước khi con trai tìm được người đàn ông của đời mình, họ vẫn tưởng bản thân thích con gái” – Và câu nói này được thể hiện rất rõ trong tác phẩm Thì Ra Ông “Thẳng” Như Này’. Một câu chuyện thanh xuân vườn trườn vô cùng hài hước lại đáng yêu kể về hai bạn nam cứ khăng khăng mình thẳng như cột điện nhưng sau đó lại bị hiện thực vả vốn không còn mẹ từ nhỏ, lại muốn tạo điều kiện cho cha kết mối lương duyên mới mà đã chủ động muốn chuyển trường đến nơi khác sống. Khi chuyển tới nơi này, thụ đã được sắp xếp ở chung phòng ký túc xá với công, một người bị đồn là dân anh công bị đồn là dân anh chị nhưng thực chất lại là một kẻ ngốc nghếch tốt bụng lại hơi ngáo ngáo. Nói thẳng ra là có chút đầu óc ngu si tứ chi phát thì là một học bá, nhưng vì lúc chuyển trường lười làm bài kiểm tra đầu vào nên bị phân vào lớp học sinh yếu. Tính tình của cậu có chút ít nói và lạnh lùng, nhưng nói ra câu nào thì lại độc câu bạn cùng phòng, lại còn là bạn cùng lớp, thế nhưng chẳng may cả hai lại có những hiểu lầm nhỏ về đôi bên khiến mối quan hệ ban đầu không được tốt đẹp thì hiểu lầm thụ cong nên vẫn luôn đề phòng làm mặt lạnh cool ngầu, thụ thì tưởng nhầm là công có ác cảm nên hay tỏ thái độ với nhưng tuy cả hai trông có vẻ không hòa thuận với nhau nhưng từ những chi tiết nhỏ lại có thể nhận ra cả hai luôn để ý tới nhau, những hành động vô thức của công vẫn luôn hướng về thụ, chẳng qua vì cứ luôn khẳng định bản thân là thẳng nam nên mới chống cự đối đến khi hiểu lầm hóa giải, thụ khẳng định mình là trai thẳng, và hình ảnh của công trong mắt thụ cũng chuyển từ dân côn đồ trở thành kẻ ngáo keo chó, thế là mối quan hệ của hai người thăng tiến như tên thì vẫn lạnh lùng độc miệng, nhưng công thì từ lạnh lùng boy chuyển mình thành keo 502 luôn dính với thụ. Sau khi biết thụ không cong, hắn đã bung xõa bản thân và không còn giữ mình nữa, nhưng hắn lại không ngờ được bởi vì như thế mà cảm xúc của bản thân lại càng ngày càng hãm thường vẫn hay thấy những cặp đôi công lạnh lùng thụ ấm áp, thế nhưng ở đây hình ảnh lại bị đảo ngược lại, một chiếc thụ ít nói lạnh nhạt lại độc miệng cùng một chiếc công tựa như chú chó husky luôn tinh nghịch. Cả hai như nam châm trái chiều, tuy đối ngược nhưng lại có thể thu hút lẫn chỉ có tuyến nhân vật chính thú vị, mà đến cả những người bạn xung quanh của họ cũng đáng yêu không kém. Một cô bạn hủ nữ ship couple điên cuồng, một chàng trai đam mê dưỡng sinh xém nữa tặng chậu ngâm chân để theo đuổi crush, một bạn nam yêu đương trên mạng gặp phải nhân yêu và bị người ta lừa gạt bẻ cong, . . .Có thể nói xuyên suốt tác phẩm , cho dù là thời điểm cả hai chưa xác định tình cảm thì người đọc vẫn bị thồn cơm chó như thường. Nội dung ngọt ngào đáng yêu của tình yêu tuổi học trò, lại thêm lối hành văn hài hước của tác giả giúp người đọc có thể xả stress cực mạnh.🍑 Còn chờ gì mà không lọt hố để biết thêm tình tiết phía sau tại link Thì Ra Ông “Thẳng” Như NàyLink tải app đọc truyện cho điện thoại App đọc truyện hay nhất Topic về sau thế nào tôi không nhìn kỹ, đa phần đều là sự tưởng tượng không biên giới của các cô nàng liêm sỉ bằng không. Tôi muốn nói cho các cô ấy biết là các cô vẫn đang là trẻ vị thành niên đấy, đua xe trái phép cẩn thận bị cảnh sát tuýt còi thoát đường link này ra vì Chu Lam Lam đang điên cuồng spam wechat sao?】Lam【Chuyện dư lào đại ca?】Lam【Tại sao chuyện lớn như thế mà huynh không kể cho đệ nghe vậy hả?】Lam【Đệ không còn là hảo đệ của huynh nữa ư?】Chuyện này to lắm à? Thật không hiểu nổi sao cô nàng lại sồn sồn lên như tình ngã xuống thôi】Chu Lam Lam đau khổ rên rỉ,【Úp mặt vô háng thật má ôi! Why tui lại không được chứng kiến chớ! Ông trời ơi xin hãy cho con một cơ hội được chứng kiến ​​sự ra đời của CP real đi huhuhu!!!】Vô Lam Lam lại gửi thêm sticker,【Muahahahhahah tên CP của ông cả Hạ Hà là “Tinh Hà”, nó lại là hợp lý vãi chưởng】Tôi thật không ngờ, chỉ mới chuyển trường được một tuần thôi mà tôi đã sở hữu một tòa cp trong diễn đàn của trường độ khủng khiếp thật tôi đã hiểu status kia của Hạ Hà, chắc chắn thằng chả đã đọc được topic tỏ lòng anh em mình đều là trai thẳng đích thực, tôi tặng cho status của hắn một like, sau đó tắt đèn đi lúc nằm xuống, tôi thoáng thấy Hạ Hà quay lại liếc tôi một nhìn thoải đã sớm miễn dịch với ánh mắt không mấy thiện cảm của hắn sáng, tôi tự động dậy đi vệ sinh, thấy chăn của Hạ Hà lại rơi xuống tiện tay nhặt lên rồi đắp lại cho gì khác hơn ngoài lo bạn cùng phòng sẽ bị cảm hay sốt siếc gì đó. Trừ ngày đầu ra thì hôm nào hắn cũng mặc quần áo đi thể tôi hơi có chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, không thể nhìn nổi chăn rơi loạn xạ dưới nên nằm trên hai tiếng sau, tôi tỉnh và thấy Hạ Hà không còn trên giường nữa. Điều này rất bất thường, bởi mỗi sáng lúc tôi ra ngoài đều thấy hắn vẫn đang ngủ tít thò nhà vệ sinh đang đóng, bên trong vẳng ra tiếng nước sau Hạ Hà bước ra, tay cầm theo cái sịp ướt sũng, trông như vừa mới giặt là con trai, tôi hiểu. Chẳng trách hôm nay hắn dậy sớm Hà có vẻ hốt cả hền khi thấy tôi, thốt lên “ông dậy rồi à”, sau đó không liếc tôi cái nào mà chạy nhanh ra ban tôi biết mộng tinh nên xấu hổ? Tôi tưởng mặt thằng chả dày lắm chứ.———–Trước khi vào học buổi chiều, Hạ Hà thu bài tập tiếng Anh của cả lớp hắn bước đến chỗ tôi, để tránh hắn phải mở miệng bảo thì tôi đã chủ động nộp vở bài tập cho Hà lẳng lặng nhận thu của bạn khác thì hi hi ha ha, đến lúc thu tôi thì lại bày đặt lạnh chính là phân biệt đối sực nhớ mình chưa viết nhãn vở, muốn lấy lại vở bài tập để bổ khi tôi chìa tay ra, Hạ Hà bỗng di chuyển, sau đó bàn tay tôi chuẩn xác nắm lấy bàn tay Hà lập tức rụt tay như bị điện bài tập của tôi rớt thẳng xuống tác của Hạ Hà rất nhanh gọn lẹ, tất cả những chuyện này chỉ xảy ra vỏn vẹn trong một cái chớp mắt, cơ bản là tôi còn chưa kịp làm ra phản ứng gì, bàn tay vẫn gượng gạo dừng giữa không khí xung quanh như ngưng vài người ghé mắt nhòm qua, nhưng do không biết đầu đuôi câu chuyện nên lại quay mặt về, chung quanh ồn ào trở có tôi và Hạ Hà là vẫn đang sững người trong sự im lặng lúng nhìn chằm chằm cũng nhìn trân trân tôi, mặt mũi lộ rõ vẻ kinh nghĩ vẻ mặt tôi lúc đó chắc hẳn xấu Dục hạ giọng nói, “Này Hà, mày quá đáng rồi đấy.”Hạ Hà tức khắc cúi người nhặt vở bài tập của tôi lên, “Xin lỗi, tôi…”Không chờ hắn nói hết câu, tôi đứng dậy, không buồn liếc hắn đi thẳng ra cần ra ngoài hít khí trời một lúc để bình tĩnh lại không biết diễn tả tâm trạng của mình lúc ấy như nào. Xưa giờ luôn là tôi ghét bỏ người ta, chứ chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình bị ghét bỏ như này. Nhưng cho dù tôi có ghét ai nhiều đến đâu đi nữa, vì phép lịch sự, tôi cũng sẽ không thể hiện cảm xúc của mình rõ ràng như hồ Hạ Hà vẫn luôn bá vai quàng cổ với Hứa Đa, Trịnh Dục và vô số người khác, duy chỉ có tôi là tránh như tránh tôi có độc à?Hắn đã từng nghĩ đến cảm nhận của tôi chưa?Tôi thề sẽ không bao giờ để ý đến tên này lang thang không mục đích ở sân trường, mãi đến khi chuông vào tiết vang lên mới về Hà ngoảnh lại nhìn tôi, tôi phớt lờ lát sau, trên bàn tôi xuất hiện một mẩu không thèm nhìn, vo thẳng nó rồi ném vào thùng Hà liếc thấy, lại ngoảnh bỗng cảm thấy bóng lưng hắn có phần cô đơn. Tôi nghĩ nhiều thật, sao có thể chứ, hắn như thế thì cô đơn cái nỗi gì?Một lát sau, trên bàn tôi lại xuất hiện một mẩu giấy giấy này không được gập lại mà để phẳng, chữ hiện lồ lộ ra nên muốn phớt lờ cũng đó viết,【Tôi không cố ý】Không cố ý…Chính sự vô ý như thế mới càng làm người ta tổn thương đấy. Hắn đây là ghét tôi từ tận trong xương luôn hắn xin lỗi làm gì? Dù gì sau này hai người chẳng coi nhau như người dưng nước lã, nước sông không phạm nước giếng, thế không phải tốt à? Trông hắn nào có giống kiểu người thích duy trì hòa bình bên ngoài cũng vo tròn mẩu giấy này rồi ném thẳng vào thùng rác phía Hà dịch ghế về sau một chút, dán sát vào bàn của dịch bàn lùi Hà lại dịch ghế lùi là ấu Đa ngủ dậy, thấy cậu bạn cùng bàn mình và ghế của bạn đã không cánh mà bay. Cậu ta ngơ ngác nhìn xung quanh, còn tưởng rằng mình vẫn đang trong Đa dụi đôi mắt toét nhèm, ngoảnh lại thấy tôi và Hạ Hà, “… Mày lại lên cơn à Hà?”Ghế của tôi sắp dán vào cái tủ cuối lớp rồi, giờ các bạn muốn ra ngoài là phải đi vòng qua mới ra được. Hạ Hà đột nhiên đứng dậy kéo ghế lại, sau đó kéo bàn tôi về chỗ cũng dịch ghế về chỗ, tính rời khỏi cái lớp học làm mình bực bội này, nhưng cánh tay tôi bỗng dưng bị bắt nhìn Hạ Hà bằng vẻ mặt không cảm ngượng nghịu buông tay, hạ giọng bảo “Đoàn Tinh Ngôn, đừng giận nữa mà, không phải tôi ghét ông nên mới thế.”Ban nãy Hứa Đa không có ở đây nên không biết xảy ra chuyện gì, giờ mắt sáng như sao hỏi dồn dập, “Gì gì sao thế sao thế, hai đứa cãi nhau à?”Hạ Hà trợn mắt lườm Hứa hắn quay lại nhìn tôi, ánh mắt thoáng cái dịu đi, “Tôi là kiểu tính cảnh giác cao, chứ không phải nhằm vào ông đâu.”Ha, suýt thì tôi tin rồi Đa bỗng nhảy vào mồm hắn, “Ôi Ngôn, mắt ông ngầu vãi đạn, như đang nhìn một người chết ý.”Hạ Hà mắng Hứa Đa, “Câm mồm cho ông.”Hắn bất ngờ cầm chai nước đang uống dở trên bàn tôi lên, mở nắp ra, cho lên miệng tu ừng ực mấy ngụm.“Ông xem này, tôi không chê bai hay ghét gì ông thật.”Tôi ném thẳng chai nước vào sọt rác, “Nhưng tôi thì ghét cậu, tránh xa tôi ra.”Hạ Hà há hốc miệng, song cũng chẳng nói gì, sải bước ra khỏi phòng Đa nhìn tôi một lúc, sau đó chạy đến chỗ Trịnh Dục buôn dưa lớp được năm phút Hạ Hà mới quay lại, cô Đinh hỏi, “Đi đâu đấy?”Hạ Hà “Em đi vệ sinh ạ.”Cô Đinh bảo hắn mau về chỗ đi ngang qua bàn tôi, Hạ Hà đặt một chai nước lên bàn của giống hệt cái chai mà tôi đã vứt thầm buông tiếng thở dài.————Sau khi tan học, tôi đến hiệu sách bên ngoài trường, tính đợi Hạ Hà về nhà rồi mới quay lại một cậu học sinh môi đỏ răng trắng gọi tôi cậu ta quen ta gọi tên tôi, “Cậu là Đoàn Tinh Ngôn đúng không?”Tôi nhớ rồi, là cậu học sinh đứng cùng Hạ Hà trong nhà vệ sinh hôm ta bảo tên mình là Đổng Nhất Thần.“Cảm ơn cậu về hôm học Tin nhé.”Nghĩ đến Hạ Hà là người tôi lại thấy bực bội, “Không có gì, là tôi chưa tìm hiểu rõ đã nói lung tung.”Đổng Nhất Thần nói, “Không, không, cậu thực sự rất tốt. Tình hình lúc ấy rất dễ gây hiểu lầm.”“Ừm.”“Hạ Hà là người rất tốt, những tin đồn đó không phải là thật đâu.” Đổng Nhất Thần nói, nửa câu sau như đang lẩm bẩm một mình, “Là tớ không tốt.”Nếu là trước đây, có lẽ tôi sẽ tò mò giữa họ đã xảy ra chuyện bây giờ tôi không quan tâm chút nào dù có là Đổng Nhất Thần cắm sừng Hạ Hà thì cũng đếch liên quan gì đến cậu ta nói hết câu, tôi bảo, “Tôi về trường đây.”Đổng Nhất Thần gật đầu, “Vậy tớ cũng về nhà, tạm biệt cậu.”Lúc tôi về đến ký túc xá thì Hạ Hà đã đi rồi, tôi thở phào một hơi, đồng thời cũng thấy hơi mất mát. Tôi mất mát cái quần gì, chẳng lẽ hắn phải ở lại trường tiếp tục quấn lấy tôi đòi xin lỗi?Tối đến căn tin ăn cơm, Hứa Đa và Trịnh Dục bê đĩa cơm của mình rồi ngồi xuống cạnh Đa nói, “Ngôn này, ông còn giận hả?”“Không.” Tôi không muốn thảo luận về vấn đề này thêm Dục nói, “Thằng Hà không cố ý thật đâu, có thể lúc ông chạm đúng lúc nó bị lên cơn, hoặc là nó tưởng ông muốn đấm nó, ông đừng hiểu lầm.”Hứa Đa nói tiếp, “Phải đấy, chuyện có gì to tát đâu, chỉ là tránh ông xíu thôi mà. Đừng giận nữa nha, nóng giận hại thận á.”Hứa Đa nói đúng, chuyện có gì to tát phải chỉ là tôi chạm hắn cái hắn liền né thôi à?Tôi cũng chẳng hiểu sao mình lại để ý đến thế. “Lát nữa bố còn có việc nên đưa con đến đây được thôi, tự dọn phòng được chứ?”“Vâng ạ, bố yên tâm.”Bố tôi gật đầu, xoay người rời đi, chợt ngoái lại dặn dò thêm câu nữa “Sống hòa thuận với bạn cùng phòng nhé, nên kiên nhẫn nhường nhịn nhau, có chuyện gì gọi cho bố.”Tôi tạm thời đồng ý với dĩ bố tôi cố tình dặn thế là vì tôi có tiền án. Hồi cấp hai tôi có vào ký túc ở một thời gian, phòng có bốn người thì được cả ba ông ở cùng đệ đơn với thầy giáo xin đổi phòng, lý do là không xứng ở cùng tôi vì tôi quá cao đều nói thật đấy chứ, dù sao tôi cũng không nghĩ là họ xỏ lá ba que gì mình. Chính họ ở bẩn, bừa bãi ồn ào lại còn dám chê tôi sạch sẽ yên tĩnh, mạch não diệu kỳ thực không vui nên không ở ký túc nữa, bố tôi thường xuyên đi công tác nên thuê một cô giúp việc tới nấu cơm ngày ba bữa cho tôi, các vấn đề sinh hoạt khác tôi dần dà tự giải quyết được, nên bố tôi cũng phần nào yên lần này tôi chuyển tới trường ở thành phố H, ông lo tôi ở trọ ngoài một mình không ổn, sau khi chọn tái chọn hồi, cuối cùng cũng chốt sổ trường cấp ba này vì có ký túc xá hai người xịn sò nhất. Chắc là ông nghĩ một chọi một có nhiều phần thắng hơn một chọi ba, nếu có chuyện gì thì tôi sẽ không bị tẩy chay tập chuyện có thể sống hòa thuận được với nhau hay không thì tôi không dám đảm bảo với bố tôi, bởi điều này tôi cũng chả quyết được một mình, mà còn phụ thuộc vào anh bạn kia cửa phòng 223, ơn giời, may mà bố tôi đã không đưa tôi bên trong đang có một thằng đang chuổng cời tồng hẳn là bạn cùng phòng mới của chả hốt hoảng nhìn tôi, tôi cũng nhìn nó… và chú họa mi đang hót líu lo của là mù hai vẫn phải bật máy sưởi, hơi nóng phả vào mặt tôi, đồng thời khí lạnh bên ngoài cũng ập thẳng vào phòng.“Ắt xì hơi!”Thằng chả hắt hơi, người rung lên, kéo theo cái chỗ nào đó cũng rung cười thật, mà cũng hơi vội vàng đóng cửa lại, áy náy bảo “Xin lỗi.”“Không sao đâu.” Hắn xoa lỗ mũi, xoay lưng lại mặc quần áo.…Tôi thu hồi tầm mắt từ người hắn rồi kéo vali vào túc xá này khá xịn sò, không phải giường tầng, cũng không phải giường chung, mà là hai giường đơn riêng biệt, đỡ phải trèo lên trèo rất sáng và máy sưởi rất ấm. Sao ban ngày ban mặt mà tôi biết là đèn sáng à, vì rèm cửa sổ đã được đóng kín mít rồi, còn máy sưởi, thử hỏi nếu không đủ ấm thì ông bạn cùng phòng kia sẽ thả rông chim được chắc, không chết cóng họa mi mới là là…Trên giường và bàn học của tôi đang chất đống nào quần áo, nào giấy, nào vở nào thau đựng nước, đủ các loại ngổn ngang bừa đến lời dặn của bố trước khi đi, tôi bèn nói với giọng điệu rất lịch sự, “Bạn này, dọn đồ của bạn đi được không?”Thằng chả cũng khá dễ nói chuyện, bảo ok tay này khoác lên bộ đồ thể thao trông cũng ra hình người đấy, mặt mũi lạnh lùng, có vẻ khó hòa đồng là tốt nhất, tôi không thích người lắm mồm, giả tạo thảo mai như kiểu quen thân lắm. Nhưng tôi thật sự sai quá sai rồi, này để nói sau chả quơ tay một phát gom đống kia chất thành đống về bàn mình, không đủ chỗ thì ném luôn xuống với hành động kiểu này, kỳ thực tôi nhìn không nổi. Nhưng đây là thói quen cá nhân của người khác, tôi cũng không tiện ý kiến ý cò gì. Tôi lôi chai cồn trong túi ra, pha loãng với ít nước rồi bắt đầu lau giường cùng phòng đứng sững một bên, khóe mắt tôi liếc thấy hắn đang nhìn tôi bằng vẻ mặt khiếp sợ và cạn hắn cho rằng tôi là kẻ dị hợm, nhưng tôi cũng chẳng quan tâm, hầu như người biết tôi đều nói tôi thế. Nghĩ đến những đồ đạc này đều đã từng bị dùng qua, tôi thật sự muốn khử trùng hết thảy. Không phải bệnh sạch sẽ, mà thích sạch sẽ chuyên chú tổng vệ sinh, nhưng cảm thấy hình như thằng chả vẫn đang chiếu laze vào cái gì hay mà nhìn?Hành lang bỗng vọng tới tiếng nói chuyện, kế tiếp có người gõ cửa phòng của chúng cùng phòng đi tới mở cửa, hai cậu trai bước vào, một người đeo kính và trông khá thanh tú. Người còn lại cao thôi rồi, còn nhỉnh hơn cả bạn cùng phòng tôi, suýt thì đụng đầu vào khung cửa, tức phải cỡ hơn kính nói, “Vãi, sao lại có mùi cồn thế này?”Mét chín thấy tôi, bèn quay qua hỏi bạn cùng phòng, “Ê Hà, bạn cùng phòng mới à?”“Ờ, học sinh chuyển trường, tên là Đoàn Tinh Ngôn.”Sao hắn biết tôi tên là Đoàn Tinh Ngôn? Tôi biểu đạt câu hỏi này bằng ánh mắt, cơ mà thằng chả hiểu sai xừ nó ý, bắt đầu tự giới thiệu mình, “Hạ Hà, hà trong Hà Giang sông Trường Giang.”Đeo kính “Há lô hotboy, mình là Hứa Đa.”Mét chín nói “Trịnh Dục.”Tôi gật đầu, tỏ ý đã Đa nhìn thấy chai cồn và rẻ lau trong tay tôi, sốc luôn, “Ối Đoàn Tinh Ngôn, ông có chứng cuồng sạch hả?”Tôi “Không.”Hứa Đa show bộ mặt chắc tui tin’ “Dùng đến cả cồn thế này còn bảo không phải nghiện sạch sẽ.”Tôi lười giải thích với Hà mất kiên nhẫn, nói, “Mày lắm mồm thế, biến biến, lượn lượn.”Trịnh Dục nhặt quả bóng rổ trên sàn lên, Hứa Đa nhiệt tình rủ rê, “Này Đoàn Tinh Ngôn, bọn tôi đi đánh bóng rổ, ông đi không?”Tôi bảo không đi Đa còn muốn nói thêm gì, đã bị Hạ Hà đẩy thẳng ra còn ai đứng bên giám sát, tôi dọn dẹp thoải mái hơn nhiều, rất nhanh đã sắp xong đồ, còn dọn xong cả khoảng năm giờ chiều, Chu Lam Lam nhắn weibo bảo tôi đi căn tin ăn Lam Lam là bạn cùng lớp của tôi từ mẫu giáo đến cấp hai, và là một trong số ít bạn bè của tôi. Hôm nay là chủ nhật, mai mới chính thức vào học, thẻ ăn của tôi chưa được làm xong nên đành phải dùng tạm của cô tin ở đây khá khẩm hơn trường trước của tôi, có khá nhiều món để chọn. Tôi mua xong cơm, cùng Chu Lam Lam tìm chỗ ngồi Lam Lam nói, “Thấy trường này sao, ok chứ?”Tôi gật đầu, “Rất ổn.”“Ông đến cái, ghế nam thần của trường mình cũng sắp phải đổi chủ rồi,” Chu Lam Lam ngó trái phải, “Giờ đang có khá nhiều em ngắm trộm ông đó.”Tôi bảo, “Ồ.”Chu Lam Lam nói, “Ê Ngôn, sao ông vẫn cứ lạnh nhạt thế nhở, hồi bé ông có thế đâu. Hồi đấy ông nhí nhảnh cá cảnh dã man, tôi còn thầm thích ông nữa đấy. Chả hiểu sao dậy thì rồi lại trở nên nhạt nhẽo như này.”Thật may cô nàng không thích tôi, nếu không thì tôi đã mất đi một người bạn mẫu giáo tiểu học tôi thế nào đến bố tôi cũng không nhớ nổi, giờ ít nói, chắc là do hồi nhỏ lắm mồm quá nói luôn cả phần bây Lam Lam hỏi, “Ông học lớp mấy?”Tôi “Lớp 10.”Chu Lam Lam hít sâu một hơi, “Lớp 10? Sao ông lại vào lớp đó hả. Lớp đó là cứ điểm tụ tập của tụi “cực phẩm” đấy, là nơi sản sinh ra những đứa nhan sắc gánh còng lưng IQ’ đấy, ông không hợp chỗ đó đâu.”Lúc làm thủ tục nhập học, hiệu trưởng bảo tôi làm một bài kiểm tra để lấy điểm xếp lớp, nhưng tôi ngại phiền nên không làm, thấy đi lớp nào chả như Lam Lam biết tôi và Hạ Hà ở cùng phòng thì lại hít thêm hơi nữa, ghé tai tôi thì thầm, “Hạ Hà là đại ca trường đấy.”Cô nàng lấy di động, mở một topic cho tôi không có hứng thú, nhưng trông mặt Chu Lam Lam lo lắng quá thì thôi cũng liếc qua xem sao. Topic đại khái nói Hạ Hà rất dễ dàng nốc ao hơn chục đứa, còn tham gia bắt nạt học đường, từ hồi học cấp hai đã là giang hồ con lẫy không đánh giá cao độ tin cậy của mấy bài kiểu này, bên trong còn có đứa bảo Hạ Hà xăm “cá chép om dưa”, “rồng bay phượng múa” các kiểu. Hôm nay tôi thấy hắn trần như nhộng, nào có thấy mặt con cá chép con rồng nào nửa đầu là đầy rẫy những tin đồn pha ke, nửa sau là hình ảnh vớ vẩn, đủ loại ảnh chụp trộm Hạ Hà, có ăn uống có đánh bóng có chơi đàn,… Còn có đứa hỏi WeChat, Weibo, QQ của hắn. Ai không biết còn tưởng sao hot nào đó chứ Hạ Hà bị miêu tả rất là hổ báo cáo chồn, thấy ngứa mắt là hẹn ra cổng trường’ ngay, thế nhưng các cô nàng vẫn u mê lắm, đều ảo tưởng được trở thành người phụ nữ của đại trai làm gì cũng nước xong, Chu Lam Lam đưa tôi đi dạo quanh trường cho quen đường. Trước khi về, cô nàng vẫn không quên dặn tôi đừng tỏ ra sợ Hạ Hà, lo tôi trông đụt quá sẽ bị ăn là một sự sỉ nhục, trông tôi đụt chỗ nào? Với cả cho dù có solo nắm đấm, tôi cũng không nghĩ mình sẽ thua tám giờ tối Hạ Hà mới về. Tôi đeo tai nghe làm việc của mình, ai làm việc nấy, bình yên vô ngày, cứ khoảng bốn rưỡi sáng là tôi sẽ dậy đi vệ sinh. Ra khỏi WC về giường, tôi thấy Hạ Hà chỉ mặc độc cái quần sịp, trần trụi nằm sấp trên giường, còn chăn thì rơi dưới này ngủ nude à. Cơ mà rõ ràng lúc lên giường hắn vẫn mặc quần áo mà, không biết cởi lúc nào nhớ đến bài đăng ban chiều, tự dưng tò mò không biết người hắn có rồng phượng cá chép gì không, khéo có thật ấy chứ, do lúc sáng tôi không để ý thôi, dù sao thì bây giờ hắn cũng đang ngủ. Tôi đứng bên giường, nương ánh sáng tù mù rạng sáng, cẩn thận quan sát trên giường đột nhiên trở mình khiến tôi hú hồn chim én. May mà hắn không tỉnh, vừa khéo có thể xem được luôn mặt quả là, ngoại trừ chỗ được sịp che thì không thấy “tha thu” ở đâu lại thất vọng về giường ngủ.———

thì ra ông thẳng như này