tiểu biệt thắng tân hôn
☆, thị phi đề Hai mươi bảy, thị phi đề Một đoàn người trùng trùng điệp điệp, hì hì ha ha, hướng trường học phụ cận một Thanh Ba xuất phát. Hạ Dịch Nặc cùng Lương Giác Quân nói rất nhiều dàn nhạc trước kia chuyện lý thú, sinh động như thật,…
Trịnh Ngũ tiểu thư còn chưa qua hai tháng cấm túc, đã nhận được một " hôn sự tốt" . Xương Vương gia Trấn thủ Nam Cương mới góa vợ, kì để tang cho vương phi cũng vừa qua, hồi kinh yết kiến vua.
Tiểu biệt thắng tân hôn, cây cối bên ngoài xanh hóa, ve kêu từng trận, thành phố đèn đuốc sáng trưng. Hiện giờ Bùi Xuyên cởi mở hơn nhiều, lúc thân mật Bối Dao còn muốn hôn hôn chỗ chân cụt của anh.
Cashberry Lừa Đảo. Mục Noãn Tô sửng sốt, nghĩ đến buổi chạy bộ hôm ấy Hoắc Chi Châu đã hỏi vẫn luôn nhớ sao…..Mục Noãn Tô chưa kịp trả lời, anh đã dẫn đầu tiến đến chỗ một nam sinh trong đám nam sinh kia hỏi mượn một trái bóng Chi Châu thuần thục đập bóng, tìm một cây trụ bóng rổ không có người, ra hiệu cho Mục Noãn Tô đến đây.“Anh thực sự biết chơi bóng rổ à?” Mục Noãn Tô có hơi bất ngờ.“Lúc anh còn học cấp 3 ở trong nước từng tham gia đội tuyển bóng rổ.” Hoắc Chi Châu đập bóng, giọng nói trầm Noãn Tô “Ồ” một tiếng, im lặng nhìn anh dẫn bóng, ném vào lúc anh di chuyển, tóc trên trán cũng bay lên, thân cao chân dài, nửa bên mặt lạnh lùng đẹp trai, rất có vài phần thiếu niên đầy sức sống. Chỉ cần nhìn động tác của anh, có thể tưởng tượng ra lúc anh học cấp 3 nổi bật như thế một vài động tác khởi động, Hoắc Chi Châu đột nhiên đứng trước mặt Mục Noãn Tô, đưa bóng cho Noãn Tô ngơ ngác nhận lấy bóng, trong đầu mơ hồ.“Muốn chơi không?” Hoắc Chi Châu Noãn Tô lắc đầu, “Em không biết chơi. Cho đến bây giờ em chưa từng ném trúng.”Với công phu mèo ba chân này của cô, vẫn là thôi Chi Châu mỉm cười, “Muốn ném vào không phải rất dễ dàng sao?”“Anh ——“ Trong ánh mắt ngạc nhiên của Mục Noãn Tô, Hoắc Chi Châu đưa lưng về phía cô ngồi xổm xuống.“Lên đi, anh giúp em ném vào rổ.” Giọng nói của anh từ phía dưới truyền đến, có chút rầu Noãn Tô khẽ giật mình, chẳng lẽ anh muốn cô ngồi lên vai của anh sao?Cô đã từng xem qua rất nhiều hình ảnh như vậy, trong sách, trên mạng, còn có trong phim ảnh…..Có đôi khi cũng hâm mộ các cô gái được ngồi lên vai bạn trai của mình, nhưng cô chưa từng nghĩ đến, mình sẽ có được khoảnh khắc ấm áp này, càng không nghĩ đến, Hoắc Chi Châu lại ngồi xổm trước mặt cô như thế, chủ động đưa ra lời mời.“Nhanh lên, chân sắp tê rần rồi nè.” Hoắc Chi Châu thúc cảm xúc không tên xông lên đầu, đè xuống cảm giác nặng nề trên con đường vừa mím môi, đưa một chân về phía trước, cả người ngồi trên vai gác hai chân trên vai anh, một đôi bàn tay vội nắm chặt chân cô.“Ngồi vững nha.” Vừa dứt lời, anh đỡ lấy cô hai chân vững vàng đứng Noãn Tô “A” một tiếng, sau khi ổn định thân thể của mình, trong tay còn cầm lấy trái bóng rổ, trong nội tâm khẩn trương không thôi, “Em sẽ không té xuống chứ? Ahhhhh! Em có hơi sợ!”Hoắc Chi Châu cười trầm thấp, càng giữ chặt chân cô hơn, “Đừng sợ, anh sẽ không để em té xuống đâu.”Phía xa xa ba nam sinh nhìn thấy một màn như vậy, hướng về phía này huýt sáo trêu ghẹo. Hoắc Chi Châu mắt điếc tai ngơ, đỡ lấy thân thể của cô đi về phía trước, trực tiếp đi đến trước trụ bóng rổ.“Ném đi.” Hoắc Chi Châu bình tĩnh chỉ Noãn Tô nhìn thấy cái rổ chỉ trong tầm tay mình, đưa hai tay về trước, thoáng ném lên trên một phát.——Trái bóng rổ bay một vòng cung trong bóng đêm, lọt vào trong rổ, thẳng đứng rơi bóng “Rầm rầm rầm” đập vài cái dưới mặt đất, bóng lăn qua một bên.“Em thực sự ném vào rồi! Ha ha ha!” Mục Noãn Tô hô dù là dùng thủ thuật, nhưng cô thực sự rất Chi Châu đỡ lấy cô cúi người xuống, nhặt trái bóng trên mặt đất lên, giơ tay đưa cho cô lần dậy, lại để cho cô ném này trái bóng chuẩn xác không sai không lệch trúng vào mục tiêu, một đường bóng đẹp.“Vui không?” Hoắc Chi Châu thấp giọng hỏi.“Vui!” Mục Noãn Tô liên tục gật đầu, vui vẻ giống như một đứa trẻ.“Nếu vui thì chơi thêm một lúc nữa.” Thấy cô đã thích ứng với độ cao này không còn sợ hãi nữa, Hoắc Chi Châu cũng thả như vậy, anh không ngại phiền ngồi xổm xuống nhặt bóng đưa cho cô, rồi lại đứng thẳng người lên để cô ném vào lần rồi lại một lần, đi đi lại lại, cho đến khi thoả mãn tâm tư chơi đùa của Mục Noãn Tô mới dừng Noãn Tô cảm thấy hài lòng từ trên vai Hoắc Chi Châu tuột xuống, anh xoa xoa bờ vai của mình vì phải chịu lực trong một thời gian nhiên bừng tỉnh, cô cảm thấy cảnh tượng này hết sức quen như quay trở về khi còn bé, trong công viên, trên núi, tại bờ biển, trên cầu…..Mình đã ngồi trên vai của ba như thế này, ngắm nhìn phong cảnh ngoài tầm với của ấy, cô rất thích làm nũng với ba, chỉ cần cô muốn, ba sẽ cố gắng nghĩ cách thoả mãn cô. Về sau, bởi vì chuyện của Lâm Lưu, hai cha con sinh ra hiềm khích, không còn cảm giác ấp áp như trước kia nữa.“Vui không?” Hoắc Chi Châu lên tiếng đã cắt ngang hồi ức của khi cúi lên cúi xuống nhiều lần, cho dù anh có thường xuyên vận động cách mấy, bắp chân cũng bắt đầu đau nhức.“Vui.” Mục Noãn Tô gật đầu, khoé môi cong cong, trong đôi mắt hiện lên sự hưng phấn.“Ừ.” Tóc trên trán Hoắc Chi Châu ướt đẫm mồ hôi, cả cánh tay cũng lấm tấm mồ vén vạt áo lên lau mồ hôi trên trán giữa chân mày, cơ bụng cường tráng rắn chắc lập tức lộ Noãn Tô chăm chú nhìn vài giây, lúc phần áo hạ xuống che chỗ kia lại thậm chí cô còn có một chút ảo mặt cô nóng bừng, bản thân mình sao lại háo sắc như vậy?“Đi thôi. Anh đưa em về ký túc xá.” Hoắc Chi Châu không phát hiện ra tâm tư của cô, thản nhiên nói. Hai người đi đến ký túc xá, hiếm khi Mục Noãn Tô xuất hiện cảm giác lưu luyến trước khi chia tay như vậy.“Tô Tô.” Hoắc Chi Châu gọi cô.“Dạ?”Khoảng cách hai người rất gần, hương vị mồ hôi khi vừa vận động xong trên người anh phả vào mặt. Kỳ lạ là Mục Noãn Tô không hề có cảm giác khó chịu. Cô thậm chí còn cảm thấy mùi mồ hôi toả ra hương vị hormone, có chút mê người……“Nếu em đã vui vẻ rồi, hãy hứa với anh đừng vì chuyện của Tô Cảnh mà phiền muộn nhé.” Đôi mắt Hoắc Chi Châu chăm chú nhìn cô, không buông tha bất kì biểu cảm nào trên gương mặt Noãn Tô giật mình, sau nửa ngày mới nhẹ gật đầu, khẽ nói, “Vâng.”Trở về ký túc xá, khoé môi của cô vẫn mang theo ý cười không thể che giấu.“Có gì mà vui thế?” Buổi chiếu phim trong phòng ký túc xá đã kết thúc, Vưu Vưu đắp mặt nạ, thấp giọng hỏi, “Nhìn mặt cậu tràn đầy mùa xuân, hẹn hò à?”Mục Noãn Tô “Ừ” một tiếng, đi đến tủ quần áo cầm lấy đồ ngủ chuẩn bị đi tắm.“Hai ngày trước không cao hứng lắm….” Vưu Vưu kéo mặt nạ xuống, khuôn mặt sáng bóng nhiều chuyện, “Thế nào, bạn trai đến dỗ dành cậu hả?”Dỗ dành?Động tác tay của Mục Noãn Tô thoáng dừng một chút, đột nhiên có cảm giác nội tâm thông nay Hoắc Chi Châu, cố ý đến đây để dỗ dành khiến mình vui vẻ?Tại sao anh lại đối xử tốt với mình như vậy?Cảm giác khác thường trong lòng càng ngày càng mãnh liệt, có một ý nghĩ kỳ diệu xuất hiện trong đầu, tim của cô lập tức đập nhanh vì trách nhiệm của một người chồng, hay là…..Mục Noãn Tô lắc đầu, đè suy đoán đó xuống tận đáy cô không nên biểu hiện ra một chút tự mình đa tình.*Tối thứ sáu, lần đầu tiên Mục Noãn Tô cảm nhận được tư vị “Tiểu biệt thắng tân hôn.”Cô vừa xấu hổ vừa phẫn nộ phát hiện ra, cơ thể của mình đã bắt đầu thương nhớ Hoắc Chi sự tấn công vừa dịu dàng lại mạnh mẽ của anh, cô có hơi rơi vào tay giặc, cùng anh tiến vào một thế giới thời khắc cuối cùng, Hoắc Chi Châu ôm chặt lấy cô, tay còn lại vén mái tóc ướt đẫm mồ hôi của cô ra sau tai. Đặt một nụ hôn triền miên giống như mưa phùn lên mặt cô, từ đôi mắt đến đôi môi, thoáng một phát đi xuống nụ hôn này đã dệt thành một tấm lưới mỏng, nhẹ nhàng bao trùm thân thể của Mục Noãn Tô từ trên xuống dưới. Cô cảm thấy bản thân mình dường như sắp chết chìm trong đôi mắt thâm thuý của Hoắc Chi Châu…..Giữa ấn đường của Mục Noãn Tô phong tình kiều diễm vẫn chưa tản đi, cánh môi mềm mại bị anh mút đến đỏ tươi sáng bóng. Không biết có phải là ảo giác của cô hay không, mỗi lần làm loại chuyện này, anh luôn mang cho cô cảm giác coi mình như báu hoang mang nơi đáy lòng lại dâng lên, giọng nói của Mục Noãn Tô khàn khàn, nhịn không được lên tiếng hỏi, “Tại sao anh lại đối xử tốt với em như vậy?”
Ba ngày Nhiễm hẹn gặp Trần Tư đặt giấy tờ ly hôn lên mắt Trần Tư Vận sáng ngời, cầm lên, đáy mắt không chút nào che dấu sự kinh ngạc và vui ta nheo mắt, thả giấy chứng nhận xuống, nhìn Giang Nhiễm, lạnh nhạt nói “Xem ra cô ly hôn tương đối thuận lợi.”Giang Nhiễm cười khổ một tiếng, nói “Tiêu Mộ Viễn cao ngạo như vậy, chẳng lẽ sẽ dây dưa với phụ nữ sao?”“Đúng vậy……” Trần Tư Vận cười Mộ Viễn trong mắt bà, chính là một người tâm cao khí ngạo, không quan tâm sự đời.“Nếu tôi đã làm đúng yêu cầu, bà có phải cũng nên thực hiện hứa hẹn hay không?” Giang Nhiễm gắt gao nhìn chằm chằm Trần Tư Vận, Tư Vận nâng chén trà lên, chậm rãi uống một ngụm, nói “Đương nhiên. Chuyện của cha mẹ cô đang được xử lý, sẽ mất vài ngày đấy. Nếu cô không yên tâm thì có thể kiểm tra.”Giang Nhiễm gật Tư Vận lại nói “Sau khi mọi việc hoàn thành, cả nhà các người phải lập tức xuất ngoại.”Bà vẫn rất lo lắng, lỡ may ông già biết được, muốn đến làm thuyết khách, hai người tro tàn lại cháy thì sao……Biện pháp tốt nhất chính là rời đi.“Được.” Giang Nhiễm không có dị Hữu Thành và Dương Dung thấy chuyện của Trần Tư Vận đã xử lý xong, trong lòng ngũ vị tạp trần, thừa dịp Giang Nhiễm ở một mình, hỏi “Con thật sự ly hôn với Mộ Viễn à?”Giang Nhiễm gật đầu “Vâng ạ.”Đáy mắt Dương Dung nháy mắt liền đỏ lên, khóe mắt mang theo nước mắt “Vậy……”Giang Nhiễm cười cười, trấn an nói “Không sao, bố mẹ yên tâm, việc quan trọng trước mắt là xử lý tốt chuyện này.”Giang Hữu Thành thở dài một hơi “Các con vẫn là có duyên mà không có phận……”Giang Nhiễm bất đắc dĩ cười, nói “Cha mẹ đừng buồn, con vẫn ổn mà.”Cha mẹ gật gật đầu, cũng không nói thế ép buộc, bị người khác tính kế như vậy sao có thể chống Nhiễm lợi dụng thời gian cuối cùng này giành giật từng giây quay cho xong phim cùng nhau liên biết như thế nào, mọi người lại chuyển đề tài đến chuyện tình cảm của cô, có lẽ do nụ hôn bá đạo tại phim trường ngày đó.“Chúc Giang đạo và tổng giám đốc nhà cô thiên trường địa cửu.”“Kim Đồng Ngọc Nữ, trời sinh một đôi, tôi chưa từng thấy cặp vợ chồng nào đẹp đôi như vậy nha.”“Cẩu lương của Giang đạo ăn quá ngon a……”Giang Nhiễm cười cười, cũng không đáp tuần sau, mọi việc xem như hoàn toàn kết thúc, Giang Hữu Thành từ chức, bán cổ phần của mình. Số tiền này cũng đủ cho cả nhà cơm áo vô cả nhà đi ra sân bay, Trần Tư Vận sai người đi miệng nói là tiễn đưa, thực tế là để xác nhận hành trình của Trần Tư Vận xác định cả nhà Giang Nhiễm đã đi rồi, liền cầm tài liệu ly hôn đi tìm ông nội Tiêu cáo Tiêu gọi Tiêu Mộ Viễn phòng bệnh, ông nội Tiêu vô cùng đau đớn, trách móc Tiêu Mộ Viễn “Sao con và Tiểu Nhiễm lại ly hôn?”Tiêu Mộ Viễn lãnh đạm trả lời “Cô ấy muốn, con cũng không có biện pháp.”“Tiểu Nhiễm không phải loại người tùy tiện! Nhất định là cháu làm sai gì rồi…… Mới khiến con bé bỏ đi!” Ông Tiêu kích tá bên cạnh vội tiến đến khuyên nhủ.“Chuyện đã vậy rồi, con cũng không còn cách nào.” Tiêu Mộ Viễn vẫn bình tĩnh trả lời.“Cháu mau đi theo đuổi lại người ta đi!” Ông Tiêu ra Mộ Viễn biểu tình lạnh băng “Không có khả năng. Con cũng có tôn nghiêm mà! Cô ấy muốn đi, con sẽ không giữ, càng sẽ không dây dưa.” Trần Tư Vận ở một bên nói “A Viễn à, con mới kết hôn hai năm, ông nội còn đang ngóng cháu, vậy mà giờ hai đứa lại ly hôn. Nếu không phải Tiểu Nhiễm trước khi đi nói cho dì một tiếng, dì cũng không biết chuyện này…… Mọi người không ai biết chuyện gì đang xảy ra cả.”Tiêu Hạo lạnh nhạt nói “Quá hồ nháo rồi! Mày cho rằng hôn nhân là trò đùa à? Cứ tuỳ tiện như vậy, sao có thể được cổ đông tín nhiệm?”Tiêu Mộ Viễn sắc mặt càng thêm âm trầm, cuối cùng không kiên nhẫn trách mắng “Rốt cuộc người coi hôn nhân như trò đùa là ai? Lúc trước không phải các ngươi một hai bắt tôi phải cưới người mà tôi chưa từng quen biết sao!”“Cái thằng nghịch tử…… Mày dám đổ lỗi cho tụi tao?” Tiêu Hạo bị anh làm tức Mộ Viễn không thèm để ý tới, ngược lại nhìn về phía ông nội, giọng hòa hoãn lại“Ông nội, thực xin lỗi, cháu không thể hoàn thành tâm nguyện của ông. Cháu……” Anh dừng một chút, hít sâu một hơi, “Cháu là người không phải máy móc, không phải tuân theo mệnh lệnh mà làm việc, cháu cũng sẽ mệt mỏi.”Ánh mắt ông Tiêu thất vọng đến cực điểm, xua xua tay, nói “Thôi được rồi, được rồi, mấy đứa đừng làm ồn nữa, để cho tôi thanh tĩnh……”Chuyện Tiêu Mộ Viễn ly hôn cũng không để lại bóng ma bao lâu, Tiêu gia nghênh đón một chuyện gia nhị công tử, Tiêu Mộc Thành, con trai của Trần Tư Vận, cùng thiên kim Hà thị sau ba tháng qua lại, quyết định đính Mộc Thành kỳ thật không muốn, từ lúc quen biết đến lúc kết giao, toàn bộ đều bị mẹ anh ép lén thương lượng cùng Mộc Thành “Con chưa muốn, tụi con cũng chưa có nhiều tình cảm…… Có thể hay không tạm thời đừng đính hôn……”Trần Tư Vận mặt trầm xuống nói “Con thì biết cái gì, đính hôn mới có thể củng cố thế lực Hà gia. Bằng không người ta dựa vào cái gì mà giúp chúng ta?”Tiêu Mộc Thành vẻ mặt bất đắc dĩ “Mẹ, con thật không hiểu, con đối với kinh doanh cũng không có hứng thú. Sao mẹ cứ muốn con phải trở thành tổng giám đốc chứ?”Trần Tư Vận hận rèn sắt không thành thép nhìn chằm chằm anh, “Con là con trai duy nhất của mẹ.” Nói câu này xong, hốc mắt bà đỏ lên.“Về sau mẹ và em chỉ có thể dựa vào con. Con không có chí tiến thủ thì chúng ta phải làm sao bây giờ?”Tiêu Mộc Thành thở Tư Vận “Hiện tại có bố con, chúng ta còn có một vị trí nhỏ. Một khi Tiêu Mộ Viễn lên cầm quyền, chúng ta đều mất hết.”Tiêu Mộc Thành lắc đầu “Mẹ! Mẹ cứ đối nghịch cùng anh ấy làm gì? Sao cứ phải gây thù chuốc oán? Con thấy anh ấy cũng chẳng có địch ý gì với mình, mẹ quá nhạy cảm rồi.”Trần Tư Vận cười lạnh hai tiếng, nhìn Tiêu Mộc Thành “Con không hiểu, mẹ không trách con. Mẹ chỉ muốn con biết, trên đời này chỉ có mẹ là toàn tâm toàn ý vì con.”Nói xong, khóe mắt mắt bà nổi lên tầng nước mỏng “Nếu ngay cả con cũng không hiểu được dụng tâm lương khổ của mẹ, mẹ đây tồn tại còn có ý nghĩa gì.”Tiêu Mộc Thành mắt thấy mẹ sắp khóc, vội vàng nói “Thôi được rồi! Mẹ đừng nói như vậy! Con hiểu, con hiểu rồi……”“Đính hôn sẽ tiến hành đúng hạn, con biểu hiện tốt một chút. Dù gì cũng là một cô gái tốt, đáng để con trân trọng.”Bà lại hừ lạnh một tiếng “Xuất thân còn tốt hơn Giang Nhiễm kia một vạn lần.”Tiêu Mộc Thành than nhẹ một tiếng, không còn lời gì để lại cảm thấy Giang Nhiễm so với tiểu thư Hà gia kia đẹp hơn một ngàn một vạn Nhiễm đến nước Mỹ cũng không nhàn rỗi, ở bên này bắt đầu rồi chỉnh sửa hậu kỳ của mỗi ngày đi sớm về trễ, thoạt nhìn không có chút nào khác thường, trạng thái cũng không cha mẹ cô lại lo lắng cho rằng cô chỉ đang kiềm nén, một mình yên lặng gặm nhắm nỗi đau. Họ không thể làm gì hơn, chỉ biết cố gắng chăm sóc Giang Hữu Thành đang ở nước ngoài, nhưng vẫn rất chú ý đến tình hình trong tức Tiêu gia nhị công tử cùng tiểu thư Hà gia đính hôn vừa tuôn ra, cổ phiếu của hai tập đoàn liền tăng Hữu Thành nói với vợ “Tiêu nhị thiếu gia là em trai của Mộ Viễn mà đúng không?”Dương Dung gật đầu “Cùng cha khác mẹ, tôi thấy quan hệ có chút rối.”Giang Hữu Thành gật gật đầu “Trần Tư Vận này đang muốn dựa vào liên hôn để kéo thêm vây cánh a.”Dương Dung trong lòng thấp thỏm “Chẳng lẽ là muốn đối phó Mộ Viễn?”Giang Hữu Thành “Tôi không biết, nhưng tôi nghĩ cũng không yên bình như bề ngoài……”Dương Dung thở dài “Những việc này đừng để Tiểu Nhiễm biết, nếu không con bé lại đau lòng.”Giang Hữu Thành “Cũng may con bé đang bận làm việc…… Chắc sẽ không rảnh để suy nghĩ miên man đâu.”Giang Nhiễm trong khoảng thời gian này thật sự bận, mỗi lần hậu kỳ đều là thời điểm mà cô cùng đoàn đội chiến đấu hăng hái nhất. Tự tay làm mọi việc để bảo đảm rằng hiệu quả cuối cùng đúng như mong muốn của phim lần này, có rất nhiều hiệu ứng, đây là một thách thức mới đối với đến khi trời đất tối tăm, cô thậm chí còn cảm thấy xuất ngoại khá tốt. Ở nhà mà không có thời gian quan thăm chồng cũng làm anh thấy khó gian ba tháng bất giác trôi tác hậu kỳ của phim cuối cùng cũng hoàn thành, cô phải về nước một chuyến để bàn bạc với công ty phát hành. Bộ điện ảnh này vẫn cùng Đông Ảnh hợp tác, tuy rằng Tiêu Mộ Viễn đã không còn phụ trách Đông Ảnh, nhưng người tiếp quản là người của Nhiễm xuống máy bay, vừa mới khởi động điện thoại, chuông điện thoại liền vang âm trầm thấp nam tính truyền đến “Xuống rồi à?”Giang Nhiễm “Ừ.”“Anh ở lối ra chờ em.”Giang Nhiễm “Ok.”Giang Nhiễm không mang quá nhiều hành lý, cô chỉ có một cái ba đến cửa ra, cô liếc mắt một cái liền nhìn thấy bóng dáng cao lớn, xuất chúng đứng trong đám chân không khỏi nhanh hơn, nhanh chóng đi đến trước mặt anh, mở rộng hai tay, ôm chặt Mộ Viễn đem cô ôm chặt vào ngực, nhẹ nhàng xoa xe, Giang Nhiễm hỏi “Vậy em ở chỗ nào a?”Tiêu Mộ Viễn “Đương nhiên là về nhà.”Giang Nhiễm cười đến nhà, Giang Nhiễm nhìn khung cảnh quen thuộc, có cảm giác như là vừa đi công tác Mộ Viễn từ phía sau ôm lấy quay đầu, chủ động tìm môi anh……Hai người giống như củi khô được châm lửa, cháy bùng cuồng đến khi trời tối, hai người nằm trên giường, gắt gao ôm lấy cũng không phải là lần đầu tiên họ gặp mặt sau ba tháng chia xa, Tiêu Mộ Viễn đã đi Mỹ thăm cô vài không thể nào so sánh được với hôm nay. Loại cảm giác da thịt thân cận, cảm thụ được nhau bằng cả khứu giác lẫn xúc giác như này, video call cách màn hình điện thoại sao có thể thay ngơi một lát, Tiêu Mộ Viễn nói “Em không cần đi nữa đâu.”Giang Nhiễm ngẩng đầu nhìn anh “Anh đã chuẩn bị xong hết rồi?”“Ừ.” Tiêu Mộ Viễn trả Nhiễm nhẹ thở một hơi, ghé vào ngực anh, suy tư trầm ngâm “Nhưng mà, hiện tại Trần Tư Vận có Hà gia chống lưng, em sợ sẽ khó ứng phó a……”Tiêu Mộ Viễn cười nhẹ một tiếng “Em cho rằng Hà gia kia sẽ vì bà ta mà đầu rơi máu chảy sao? Chờ khi bà ta chỉ còn hai bàn tay trắng, Hà gia sẽ chọn rể hiền khác liền.”“Xem ra anh rất tự tin a.” Giang Nhiễm mỉm Mộ Viễn nhắm mắt, không nói chuyện khi về nước tiến vào Đông Tinh, mười năm anh ẩn nhẫn, chịu đựng sự chán ghét đối với Trần Tư Vận, cùng chung sống, cộng sự, thậm chí còn kêu một tiếng chưa từng đem bà ta để vào mắt vì kẻ thù lớn nhất của anh không phải là bà ta mà là Tiêu Hạo, cha lựa chọn đối lập với bà ta đồng nghĩa với việc đẩy cha mình đến mặt đối lập. Anh cũng không còn lựa chọn nào vĩnh viễn không có khả năng chấp nhận người phụ nữ đã phá hoại gia đình mình, lại còn lợi dụng Tiêu gia, dành lấy danh lúc Giang Nhiễm nói cho anh Trần Tư Vận đang nhằm vào nhà cô, anh liền biết ngày này đã gia quá bé nhỏ, lại bị Trần Tư Vận xem như một quân cờ. Vì không muốn gia đình Giang Nhiễm bị liên lụy, hai người giả vờ ly hôn, lừa Trần Tư Vận. Chờ khi Giang gia hoàn toàn đứng ngoài cuộc, anh liền có thể an tâm ra tay Nhiễm trở về chưa được một tuần, bệnh tình ông nội Tiêu đột nhiên nguy gia già trẻ đều vội vàng đến phòng bệnh thăm Nhiễm biết chuyện này, trong lòng sốt ruột, hỏi Tiêu Mộ Viễn “Em có thể đi xem ông được không? Em lo quá!”Tiêu Mộ Viễn gật đầu “Anh cũng đang định nói đây. Ông nội muốn gặp em, anh sẽ sắp xếp thời gian.”“Ừ.” Giang Nhiễm trong lòng ấm áp “Ông nội còn nhớ em à?”Tiêu Mộ Viễn giơ tay xoa đầu cô, nhẹ nhàng nói “Ông rất thích em đấy.”Tiêu Mộ Viễn ngồi trên sô pha, ôm Giang Nhiễm vào lòng, đầu gối lên bả vai cô, giọng buồn buồn “Anh sợ ông sẽ không qua được……”Giang Nhiễm cũng nghĩ vậy, hốc mắt đỏ lên.“Tuy rằng biết ngày này sớm muộn cũng tới, nhưng mà em vẫn chưa chấp nhận được……”
Tôi biết đến câu này nhờ món quà sinh nhật của em gái Sousuke tặng chung cho anh chị của cô bé. Cuốn tiểu thuyết của Cổ Mạn có tựa đề “Bên Nhau Trọn Đời”. Tất nhiên hoàn cảnh sử dụng câu nói trong truyện không giống như những gì tôi sắp viết tiếp đây dù thực ra cũng có… chút chút nhưng nghĩ đi nghĩ về, không hiểu sao tôi cứ ấn tượng mãi với nó. Có lẽ vì bây giờ, cái cảm xúc của “tiểu biệt” lại đang dâng lên từ từ trong lòng khiến ý nghĩ cứ mãi bám víu vào những thứ đồng đang xem Tiểu biệt thắng tân hôn là gìTôi chưa biết tân hôn nhưng tiểu biệt thì rành rẽ vô cùng. Đối với tôi lúc này, nếu ví “tân hôn” là những ngày đầu tiên chúng tôi giữ chặt lấy tay nhau thì “tiểu biệt” hay “hậu tiểu biệt” là thứ cảm giác hạnh phúc giòn tan khi lại được ở bên nhau sau nhiều tháng đợi chờ dài dặc. Chúng tôi vẫn có giận hờn, cãi vã nhưng trên hết, vì có quá nhiều lần “tiểu biệt” khiến cho những ngày tháng ở bên nhau chỉ sánh bằng gang tay nên phần lớn thời gian chúng tôi đều dành hết cho thương yêu và trân trọng. Khi bạn ở cách xa yêu thương quá lâu, bạn sẽ hiểu cái cảm giác sung sướng và hạnh phúc như mật ong mùa hè mỗi khi yêu thương quay về bên cạnh mình, bạn sẽ muốn ôm lấy nó thật chặt, thật lâu để biết chắc rằng đó là thật, là thứ đang hiện hữu chứ không phải lại là một giấc mơ nào đó được nỗi nhớ tạo “tiểu biệt” trả lại bạn những phút giây hạnh phúc tràn đầy thì nó cũng lấy đi của bạn rất nhiều ngày nhớ nhung, sầu muộn. Nhiều người hỏi tại sao lúc nào cũng thấy tôi bận thêm Từ Người Yêu Tiếng Nhật Là Gì, Cách Gọi Người Yêu Trong Tiếng NhậtXem thêm Hô Hấp Ở Cây Xanh Là Gì? ? Bài 1 Trang 55 Sgk Sinh Học 11 Sự thực là tôi rất thích làm việc, nhưng còn một lý do cũng không kém phần quan trọng nữa là nếu không bận rộn, tôi sẽ nhớ anh chết mất. Biệt ly có thể làm tình cảm thêm đậm, thêm sâu nhưng với không ít người, nỗi buồn quá lớn được bồi đắp bởi tầng tầng lớp lớp cô đơn sẽ khiến họ mệt mỏi mà rời bỏ mọi thứ, kể cả thương yêu. Tôi rất nhớ người của mình. Càng nhớ, nỗi buồn của tôi càng lan rộng như sóng nước. Đã có lúc tôi muốn buông xuôi, đầu hàng sự dày vò của những lần “tiểu biệt” nhưng ngẫm lại, vì hạnh phúc đã rất nhiều, vì yêu thương đã hết mực chân thành và tròn trịa nên không thể buông tay. Tự dặn mình phải cố gắng hết sức, phải tập kiên nhẫn với chính mình. Và vì thế, tôi chọn sự bận rộn làm người bạn tâm ngày Tết quá sức chóng vánh và chúng tôi lại sắp đón nhận một lần “tiểu biệt” nữa. Mặc dù đã tự dặn lòng như vậy, rằng chỉ là “tiểu biệt” thôi, rằng hạnh phúc sẽ lại quay về rất sớm và ngọt ngào như mật ong mùa hè nhưng tâm trí vẫn không thôi đếm ngược mỗi phút giây. Thật lòng, tôi ghét “tiểu biệt” quá chừng…
tiểu biệt thắng tân hôn